Ai đó trong thập niên tám mươi đã nghĩ ra một trò chơi đơn giản: rơi xuống, nhặt kim cương, đừng để tan xác. Mine Shaft làm đúng như những gì nảy ra trong đầu một người ngồi trước chiếc máy tính tám bit, và chính vì thế mà nó thiên tài.

Bạn là thợ mỏ trong một hầm lò vô tận. Mục tiêu rõ ràng — thu thập kim cương cùng các kho báu khác, nhảy từ bệ này xuống bệ kia và né tránh quái vật lẫn đá rơi. Trò chơi diễn ra trên một màn hình tĩnh chia thành các hàng, nơi bạn di chuyển theo chiều ngang và dọc. Không có cốt truyện, không có cutscene. Chỉ có bạn, hầm lò và ngày càng nhiều thứ muốn giết bạn.
Điều khiển tối giản — phím mũi tên để di chuyển, hết. Ma lực của Mine Shaft nằm ở chỗ cuộc chơi dần tăng tốc và phức tạp lên. Chẳng mấy chốc vấn đề không còn là gom kim cương nữa, mà là sống sót trong một môi trường ngày càng thù địch với bạn. Đá rơi không phải vật trang trí, chúng rơi thật và giết bạn thật. Chuyển động của kẻ địch không ngẫu nhiên — chỉ là những quy tắc đơn giản, nhưng ở nhịp độ điên rồ chúng tạo nên thứ áp lực mà máy tính thời đó chẳng cần thêm gì khác.

Một trò chơi như thế không già đi, vì nó chưa bao giờ trẻ. Đó là ý tưởng thuần khiết không màu mè cùng cơ chế đã được kiểm chứng — chất gây nghiện gói trong vài pixel và dăm hiệu ứng âm thanh. Ngày trước Mine Shaft nổi tiếng hơn ta tưởng bây giờ. Nếu có đồ họa đẹp hơn và tiếng tăm lớn hơn, nó hoàn toàn có thể cạnh tranh với Pac-Man hay Donkey Kong.

Ngày nay bạn chơi nó trong trình giả lập hết bốn phút, rồi hoặc quên luôn, hoặc chơi lại lần nữa. Trong nó không có gì sai — chỉ có đúng những gì cần có. Một thoáng hoài niệm retro từ thời trò chơi chưa xoay quanh cốt truyện hay đồ họa, mà quanh điều giản dị: sống sót và thu nhặt.