Freddy Krueger có một tài năng đặc biệt trong việc chui vào những nơi mà hắn không được chào đón. Giấc mơ của bạn, phòng ngủ của bạn, và rõ ràng cả dấu nhắc lệnh DOS của bạn nữa. A Nightmare on Elm Street của Westwood Studios, năm 1989, là kiểu trò chơi ăn theo bản quyền lẽ ra có thể trở thành một thảm họa kiếm tiền chóng vánh — vậy mà nó lại không hẳn như thế.

Trò chơi lấy loạt phim làm khung sườn lỏng lẻo hơn là một bản chuyển thể sát nghĩa. Bạn di chuyển qua những khung cảnh lấy từ phim — đường phố ngoại ô, tầng hầm, những nơi trông càng tệ hơn về đêm — săn lùng bộ xương của Freddy để đưa hắn về nơi an nghỉ vĩnh viễn. Đây là một trò chơi hành động màn hình cuộn ngang, kiểu trò chơi chất đầy trên các kệ hàng cuối thập niên tám mươi khi mọi thương hiệu kinh dị có gương mặt dễ nhận biết đều được chuyển thể thành game dù nó có xứng đáng hay không.
Điều Westwood làm khá tốt là bầu không khí. Đồ họa khiêm tốn ngay cả theo tiêu chuẩn năm 1989, nhưng bảng màu mang một vẻ u ám hợp với chất liệu gốc. Âm thanh trên card Sound Blaster làm tròn nhiệm vụ — không đáng nhớ, nhưng cũng không làm hỏng sự căng thẳng. Bản thân lối chơi thì đơn giản: di chuyển, nhảy, đánh, thu thập. Cảm giác chiến đấu hơi giống như vung tay trong một căn phòng tối và thỉnh thoảng trúng thứ gì đó. Freddy xuất hiện theo chu kỳ, và những cuộc chạm trán ấy mang một sự khẩn cấp thực sự, chủ yếu vì để sống sót qua chúng đòi hỏi nhiều sự chú ý hơn so với kẻ thù thông thường.

Điều bị mai một theo thời gian chính là phần luôn bị mai một trong những trò chơi kiểu này — sự lặp lại. Thiết kế màn chơi không mở rộng nhiều so với những ý tưởng ban đầu, và đến giữa game bạn đã thấy gần hết những gì trò chơi có thể mang lại về mặt cơ chế. Đó là vấn đề phổ biến của các game ăn theo bản quyền thời ấy, khi ngân sách và tiến độ hiếm khi cho phép có được chiều sâu đủ để biện minh cho cái giá bán. Năm 1989 Westwood vẫn đang đi tìm tiếng nói của mình; vài năm sau họ sẽ làm ra Kyrandia và Eye of the Beholder, và khoảng cách giữa trò này với những game đó là rất đáng kể.

Dù vậy, xét đúng bản chất của nó — một game hành động ăn theo bản quyền được làm gấp quanh một thương hiệu kinh dị — nó vẫn trụ vững tốt hơn hầu hết những game cùng thời. Có một cảm giác rùng rợn thực sự ở các màn đầu mà các nhà phát triển rõ ràng đã dụng công tạo nên chứ không phải tình cờ mà có. Cơ chế thu thập xương mang lại cho bạn một mục tiêu cụ thể giúp cấu trúc hóa sự hỗn loạn, điều mà nhiều game tương tự không làm được. Nếu bạn lớn lên với Freddy trên băng VHS và tò mò muốn biết điều đó được chuyển lên màn hình năm 1989 ra sao, thì trò này đáng để bạn bỏ ra một giờ. Chạy nó trên trình duyệt, hạ đèn cho tối nếu bạn muốn tạo không khí, và đừng mong nó khiến bạn khiếp sợ theo cách mà những bộ phim từng làm được.